“Ta nói một câu thật lòng. Dù có là như vậy, ta Võ An cũng cam tâm tình nguyện.”
“Biến cố vân lao lần này, đúng là do ta thất trách! Chính ta ham chén, liên lụy bao nhiêu huynh đệ trong vân lao.”
“Chết nhiều người như vậy, bị thương nhiều người như vậy, ta khó thoát tội. Nếu ta không say rượu, nếu ta sớm ra tay, mọi chuyện đã không đến nông nỗi này!”“Ta cũng hổ thẹn với Chung Điệu đại nhân.”
“Cho nên, dù ta nhất định phải chết, ta vẫn cam tâm tình nguyện làm vậy. Tiếp theo, ta sẽ dốc hết toàn lực truy bắt ma tu, liều chết chiến đấu, bù đắp sai lầm của mình. Đợi đến khi lập công, ta sẽ trở về thỉnh tội với Chung Điệu đại nhân, nhận chết không oán! Mọi hậu quả của lần hành động này, một mình ta sẽ gánh hết.”




